Hoa Lay Ơn là một giống hoa cực đẹp và đã có mặt từ lâu đời trên thế giới. Người ta không chỉ ngưỡng mộ vẻ đẹp hoàn hảo của giống hoa lay ơn mà còn trầm trồ vì câu chuyện về hoa lay ơn để thông qua đó, có thể tìm hiểu ý nghĩa cũng như lý do tại sao nhiều người lại thích và tìm mua giống hoa lay ơn này đến vậy.clickhere
Xưa kia, Hoàng đế La Mã Bácbagalô ra lệnh treo cổ phần lớn các tù nhân Phơranki chỉ để lại hai chàng trai khoẻ mạnh và đẹp, đó là Têrét và Xép. Ông dẫn hai chàng về La Mã và đưa vào trường đấu.

Thần thoại ý nghĩa về giống hoa lay ơn
Hai chàng bị nỗi buồn nhớ quê hương, nỗi cay đắng vì thế mất tự do và thân phận nô lệ thấp hèn hành hạ khôn nguôi. Họ chỉ cầu xin Chúa một điều là được chết ngay tức thì. Nhưng Chúa không bận tâm tới các lời thỉnh cầu của họ. Ngày lại ngày qua, hai chàng vẫn sống bình yên và khoẻ mạnh.
- nên chăng Chúa đã sắp đặt cho các bạn một số phận khác rồi - một hôm Têrét nói với Xép - và có thể các người này còn muốn dạy cho các bạn bài học bắt buộc biết vận dụng thành thạo thanh gươm để rửa mối nhục cho dân tộc ta chăng?
- Nếu tới cả Chúa cũng không đủ sức che chở cho dân lành thì bạn làm điều đó sao được? - Xép thở dài nặng nề, nói với Têrét.
- Ta buộc phải cầu xin nữ thần để bà nói cho các bạn biết điều gì đang đợi bạn ở phía trước. - Têrét nói và được Xép đồng tình.
Một buổi sáng, Têrét kể cho Xép nghe về giấc mơ đêm qua của chàng, Têrét mơ thấy chàng cầm thanh gươm bước lên đấu đài, còn Xép cũng cầm thanh gươm bước ra thách đấu. Họ lúng túng nhìn nhau, còn đám đông la ó ầm ĩ đòi các chàng trai buộc phải bắt đầu cuộc giao chiến. Trong khi không người nào vung gươm trước về phía các bạn mình để gây chuyện bất hạnh cho nhau, bỗng một cô gái La Mã xinh đẹp chạy lại gần Têrét và nói: "Hãy giành chiến thắng, chàng sẽ được tự do và tình yêu của ta! Têrét vung gươm lên, nhưng ngay khoảng khắc ấy, từ lòng đất vang lên một tiếng thét: "Hãy hành động theo trái tim!"
- Kìa, hình như em đã chứng kiến giấc mơ của ta! - Xép kinh ngạc thốt lên.
Trước lúc trời tối, khi đám các bạn bè từ đấu trường trở về nhà hết, hai chàng bắt gặp cô gái La Mã dũng cảm, đó là Ốctavia và Lêôcácđia, các con gái của Bácbagalô. Têrét và ốctavia, cả hai cùng không hẹn mà đưa mắt nhìn nhau. Họ không sao rời mắt khỏi nhau được nữa, vì thế do vậy họ không hề biết giữa Xép và Lêôcácđia cũng đã xảy ra một chuyện t­ương tự như thế.
Tình yêu đâu phải lúc nào cũng mù quáng, mà trái lại rất sáng suốt, và các người yêu nhau bao giờ cũng tìm thấy lối thoát để được ở bên nhau, ngay cả khi giữa họ hình thành một vực thẳm giống như vực thẳm ngăn cách thức người chiến thắng và kẻ chiến bại. Đã từ lâu, Bácbagalô không còn nghi ngờ gì về chu trình các con gái của ngài vẫn bí mật gặp gỡ hai tù nhân. Và ngài có ý chờ xem ốctavia cũng nh­ Lêôcácđia có dám thú nhận tình yêu mù quáng của mình với Têrét và với Xép không. Bácbagalô rất hiểu tính nết cương trực của những con mình, ngài không nỡ bỏ tù chúng, không ngăn cấm được chúng gặp gỡ người tình một cách làm vội vã. Ngài chỉ báo cho các con biết rằng, sắp tới, hai tù nhân Têrét và Xép sẽ bắt buộc so gươm với nhau, và kẻ nào chiến thắng kẻ ấy sẽ được tự do. Bácbagalô khát máu hy vọng rằng hai đấu sĩ kia sẽ giáp chiến không bắt buộc vì thế cuộc sống mà là do cái chết, và cả hai sẽ phải rời khỏi cõi đời này, chỉ có điều sự thật ấy thì ng­ời đến xem không thể thấy được.

Thần thoại ý nghĩa về giống hoa lay ơn
rất nhiều đều diễn ra như dự đoán của Bácbagalô. Ốctavia khích lệ Têrét cần bằng toàn bộ giải pháp để giành được chiến thắng và chàng sẽ được tự do; Lêôcácđia cũng khích lệ Xép như vậy là. Hai chị em tự dưng trở thành kẻ thù của nhau, vì thế người nào cũng muốn bảo vệ hạnh phúc của mình - hạnh phúc được đổi bằng nỗi bất hạnh của kẻ kia.
Ngày diễn ra trận đấu bắt đầu. Đấu trường chật ních công chúng. Ngay ở hàng ghế thứ nhất, có Bácbagalô và các con gái.
Khi Têrét và Xép, mình trần như những chiến binh Phơranki bước ra đấu đài, họ giơ cao những thanh gươm lấp loá và hô: "Những người đi tìm cái chết gửi lời chào em!" ngay thức thì đám đông reo hò vị bị kích động. Ốctavia đưa mắt khích lệ Têrét. Lêôcácđia sử dụng ngón tay cái dùi xuống thấp vừa chỉ vào Têrét vừa gật đầu với Xép.
các đấu sĩ nâng gươm lên chuẩn bị giao chiến. Bầu không khí căng thẳng trùm lên đám khán giả, những cô gái thì chết giấc.
Nhưng đúng khoảng khắc mà Têrét xỉa gươm để đâm vào vú Xép, bỗng anh nghe thấy tiếng trái tim mình thôi thúc.
- Hỡi chàng trai Phơrăngkít Têrét, chàng sẽ trả lời thế nào tr­ớc ng­ời mẹ Tổ Quốc về quá trình chàng đã sát hại đứa con trai của bà?
Câu hỏi ấy cũng vang vọng trong trái tim của Xép, và cùng lúc đó hai đấu thủ đã lao vào ôm hôn nhau, khiến đám đông la ó phẫn nộ:
- Hai đứa cần chết!
Ốctavia chồm lên hét:
- Têrét, hãy chiến đấu vì như thế hạnh phúc của đôi ta! Cũng các lời lẽ ấy, Lêôcácđia khích lệ Xép.
Têrét, sau khi vung g­ơm lên làm yên lòng khán giả, bèn ngẩng cao đầu một biện pháp kiêu hãnh và nói:
các người có sức mạnh hơn, những người đã biến chúng ta thành nô lệ, nhưng những người đừng hòng buộc bạn nên làm những kẻ hèn hạ! Những ngư­ời có thể giết bạn, song những ng­ời không cần là kẻ chiến thắng!
Dứt lời, càng bèn cắm thanh gươm của mình xuống đất; Xép cũng làm như­ vậy là.